Đức tin vào các sách được mặc xuống
Người Hồi giáo tin vào tất cả các sách mà Allah đã gửi xuống cho các tiên tri của Ngài, như các Suhuf của Ibrâhîm và Mûsâ, Zabûr của Dâwûd, và Injîl của ‘Îsâ عليه السلام. Niềm tin này là phần không thể tách rời của đức tin, vì nó công nhận Allah là nguồn dẫn dắt và chân lý đã trao cho loài người qua những sứ điệp thiêng liêng liên tiếp, và điều đó gieo vào lòng người tin sự tôn trọng đối với mọi tiên tri đã truyền đạt những sứ điệp ấy.
Al-Qur'ân là văn bản chi phối và phán xét các sách trước đó; nó là cái thước mà chúng ta dùng để cân đo những văn bản còn tồn lại trước mắt ngày nay. Mọi điều trong các sách ấy phù hợp với Qur'ân thì chúng ta tin là đúng và trường tồn; còn những điều mâu thuẫn hay trái với Qur'ân, chúng ta tin rằng đã trải qua sự thay đổi và sai lệch theo thời gian, và không còn phản ánh nguyên lời Allah khi được mặc xuống.
Qur'ân đến như một sự xác nhận cho các sứ điệp trước đó và sửa chữa những gì đã bị sai lệch; thậm chí Qur'ân đã báo trước về nhà tiên tri Muhammad ﷺ trong Torah và Injîl. Sự xác nhận này cho thấy tính nhất quán của nguồn mạc khải thiêng liêng, và khiến Qur'ân trở thành căn cứ cuối cùng, đáng tin cậy để bảo toàn cho nhân loại sự thật mà Allah đã muốn truyền đạt trong những sứ điệp đã được mặc xuống trước đó.
Tinh thần của đức tin vào những sách này nằm ở chỗ chấp nhận chúng như sự hướng dẫn và ánh sáng. Dù chúng ta tin rằng có sự thay đổi đã xảy ra trong những sách trước, chúng ta không phủ nhận chúng; thay vào đó, chúng ta nắm giữ những gì Qur'ân cho biết về cốt lõi các quy phạm và giá trị của chúng mà Allah đã gìn giữ trong Sách của Ngài. Bằng cách đó, người Muslim vẫn nối tiếp chuỗi các sứ giả được ban phước, tôn trọng mọi sứ điệp của Allah, và lấy Qur'ân làm phương pháp sống.
يؤمن المسلم بجميع الكتب التي أنزلها الله على أنبيائه، كصحف إبراهيم وموسى، وزبور داود، وإنجيل عيسى عليه السلام. هذا الإيمان جزء لا يتجزأ من عقيدته، حيث يقر بأن الله هو مصدر الهداية والحق الذي خاطب به البشرية عبر رسالاته السماوية المتتالية، مما يغرس في نفس المؤمن احترام جميع الأنبياء الذين بلغوا هذه الرسالات للناس.
يعد القرآن الكريم المهيمن والحاكم على ما سبقه من الكتب السماوية؛ فهو الميزان الذي نزن به ما بين أيدينا اليوم من نصوص. فكل ما وافق القرآن من أخبار تلك الكتب نؤمن بصحته وبقائه، أما ما خالفه أو تناقض معه، فنوقن بأنه تعرض للتحريف والتبديل على مر العصور، ولا يمثل كلام الله الأصلي كما نزل.
لقد جاء القرآن الكريم مصدقاً لما قبله من رسالات مع تصحيح ما لحق بها من تحريف، بل وجاء بالبشارة بالنبي محمد ﷺ في التوراة والإنجيل. إن هذا التصديق يبين وحدة المصدر الإلهي، ويجعل من القرآن المرجع النهائي والأمين الذي يحفظ للبشرية حقيقة ما أراده الله في تلك الرسالات المنزلة سابقاً.
إن جوهر الإيمان بهذه الكتب يكمن في التسليم بأنها هدى ونور. ومع إيماننا بوقوع التحريف في الكتب السابقة، لا نتجاهلها، بل نتمسك بما أخبرنا القرآن عن جوهر أحكامها وقيمها التي خلدها الله في كتابه. وبذلك، يظل المسلم موصولاً بسلسلة النبوات المباركة، محترماً لرسالات الله جميعاً، ومتمسكاً بالقرآن كمنهج حياة.