Một mệnh lệnh thiêng liêng: Allah và các thiên thần của Ngài ban phúc cho

﴿إِنَّ اللَّهَ وَمَلَائِكَتَهُ يُصَلُّونَ عَلَى النَّبِيِّ يَا أَيُّهَا الَّذِينَ آمَنُوا صَلُّوا عَلَيْهِ وَسَلِّمُوا تَسْلِيمًا﴾

Quả thật, Allah và các thiên thần của Ngài ban phúc cho Nhà Tiên tri. Hỡi những ai đã tin! Hãy khẩn cầu cho Người được ban phúc và cầu xin cho Người được an bình. (Qur'an 33:56)

Kinh Qur'an 33:56

Việc thực hành Salawat không chỉ là một phong tục văn hóa — nó bắt nguồn từ một mệnh lệnh trực tiếp của Allah trong Kinh Qur'an. Trong câu này, Allah tiết lộ rằng chính Ngài và các thiên thần của Ngài gửi phúc cho Nhà Tiên tri, và Ngài mời các tín đồ tham gia vào hành động thiên thượng này.

Sheikh Abdullah Siraj al-Din giải thích rằng câu này chứa hai dạng tin tức (khabar) trước mệnh lệnh: thứ nhất là chính Allah gửi phúc (salah) lên Nhà Tiên tri — nghĩa là lòng thương, sự đề cao và lời tán dương về ngài trong Hội đồng Cao nhất (al-Mala' al-A'la); thứ hai là các thiên thần, tất cả không trừ ai, cũng gửi phúc cho ngài — nghĩa là lời cầu nguyện và việc xin tha cho ngài. Việc dùng thì hiện tại (yusalluna, يُصَلُّون) cho thấy rằng lời phúc này liên tục, vĩnh viễn và không ngừng — không phải một sự kiện xảy ra một lần.

Các học giả lưu ý rằng đây là một trong số ít chỗ trong Kinh Qur'an, nơi Allah mô tả một hành động Ngài thực hiện rồi mời loài người tham gia vào hành động đó — một vinh dự độc đáo không được ban cho hành vi thờ phượng nào khác theo cách này.

  • Từ Allah: 'salah' của Ngài dành cho Nhà Tiên tri có nghĩa là lòng thương xót, sự hài lòng của Ngài và lời ca ngợi trong Hội đồng Cao nhất.
  • Từ các thiên thần: 'salah' của họ là lời cầu nguyện liên tục và việc xin tha cho Nhà Tiên tri thay mặt cho ngài.
  • Từ các tín đồ: 'salah' của họ là lời khẩn nguyện lên Allah, xin Ngài ban phúc và tôn vinh Nhà Tiên tri.
  • Mệnh lệnh này hướng đến tất cả tín đồ ở mọi thời và mọi nơi — khiến nó trở thành một nghĩa vụ phổ quát và vĩnh viễn.